Nội thất tối giản không phải là làm căn nhà trống nhất có thể. Mục tiêu đúng hơn là giữ lại những gì thật sự cần, đặt chúng ở vị trí hợp lý và tạo bề mặt dễ dọn mỗi ngày. Khi làm tốt, không gian ít chi tiết nhưng không lạnh; người ở vẫn có đủ đồ dùng, đủ chỗ cất và đủ cảm giác ấm áp.
Nhiều gia đình thích phong cách tối giản vì nhìn sạch, thoáng và hiện đại. Nhưng khi đưa vào nhà thật, vấn đề thường xuất hiện sau vài tuần sử dụng: bàn lại đầy đồ, ghế bị chất quần áo, kệ mở bám bụi, tủ thiếu chỗ cất. Vì vậy, nội thất tối giản cần được thiết kế từ thói quen sinh hoạt, không chỉ từ bảng màu trắng, xám hay vài món đồ ít chi tiết.
Trước khi thiết kế, gia chủ nên phân loại đồ dùng theo tần suất sử dụng. Nhóm dùng hằng ngày cần ở gần tay. Nhóm dùng theo tuần có thể đặt trong khoang tủ dễ lấy. Nhóm rất ít dùng nên đưa lên cao, vào kho hoặc ra khỏi phòng. Nếu không làm bước này, mọi phương án tối giản chỉ đẹp trên bản vẽ.
Giảm đồ không có nghĩa là bỏ hết đồ cá nhân. Một căn nhà sống được vẫn cần sách, đồ bếp, quần áo, thuốc, giấy tờ, đồ trẻ em và nhiều món nhỏ khác. Vấn đề là mỗi nhóm đồ phải có vị trí rõ. Khi đồ có chỗ quay về, bề mặt bàn, kệ và sàn mới giữ được sự gọn gàng lâu dài.

Nhiều không gian tối giản thất bại vì dùng quá nhiều kệ mở. Kệ mở đẹp khi đồ ít, màu đồng bộ và được sắp thường xuyên. Nhưng trong nhà ở, đồ nhỏ tăng rất nhanh. Kệ mở cũng dễ bám bụi. Nếu gia chủ không có thói quen dọn mỗi ngày, kệ mở sẽ làm không gian rối hơn.
Hệ tủ kín giúp giấu phần phức tạp của đời sống. Cánh tủ phẳng, tay nắm âm hoặc tay nắm mảnh giúp mặt đứng gọn hơn. Tuy nhiên, tủ kín vẫn cần chia ngăn hợp lý. Một khoang quá sâu sẽ khó lấy đồ. Một ngăn quá cao sẽ làm đồ chồng lên nhau. Thiết kế tối giản tốt phải tính cả cách mở, cách lấy và cách cất lại.
Phòng ngủ là nơi phong cách tối giản phát huy rõ nhất. Không gian này cần yên, gọn và dễ nghỉ ngơi, nhưng vẫn phải đủ chỗ cất quần áo, chăn ga, đồ cá nhân và thiết bị sử dụng hằng ngày. Nếu chỉ bỏ bớt đồ mà không thiết kế lưu trữ, phòng ngủ sẽ nhanh chóng quay lại trạng thái bừa bộn.
Giường, tủ áo, tab đầu giường, bàn làm việc và ánh sáng là các yếu tố cần xử lý trước. Tủ áo nên cao kịch trần nếu phòng nhỏ. Tab đầu giường có thể tích hợp ngăn kéo. Bàn làm việc nên gọn hoặc có thể gấp. Ánh sáng nên dịu, chia lớp rõ để phòng không bị phẳng.

Trong phòng ngủ nhỏ, giường là món đồ chiếm diện tích lớn nhất. Hai lựa chọn thường gặp là giường phẳng có hộc kéo và giường gấp tường. Giường hộc kéo phù hợp với phòng ngủ ổn định, cần thêm chỗ cất chăn ga, quần áo mùa hoặc đồ ít dùng. Thiết kế này dễ dùng, chi phí thường hợp lý và vẫn giữ cảm giác quen thuộc.
Giường gấp tường phù hợp hơn với studio, phòng đa năng hoặc căn hộ rất nhỏ. Khi không dùng, giường có thể gấp lên để trả lại mặt sàn cho khu làm việc, tập luyện hoặc tiếp khách. Tuy nhiên, loại giường này cần cơ cấu tốt, tường đủ chắc và đội thi công có kinh nghiệm. Nếu thao tác khó, người dùng sẽ nhanh chóng bỏ qua tính năng gấp gọn.

Một lỗi phổ biến là dùng quá nhiều màu trắng, xám lạnh và đèn trắng. Không gian nhìn sạch lúc đầu nhưng dễ thiếu cảm giác ở. Nội thất tối giản cần nền yên, không nhất thiết phải lạnh. Trắng ngà, be sáng, xám ấm, gỗ nhạt, vải thô hoặc đá trung tính đều có thể tạo nền tốt.
Nguyên tắc là giữ số lượng màu ít, nhưng cho phép vật liệu có độ ấm. Nếu nền tường sáng, đồ gỗ có thể làm không gian mềm hơn. Nếu sàn đã tối, tường và rèm nên sáng hơn. Nếu phòng thiếu ánh sáng tự nhiên, không nên dùng quá nhiều mảng xám đậm. Sự tối giản đến từ tính nhất quán, không phải từ việc loại bỏ mọi sắc độ.

Khi không gian ít đồ trang trí, vật liệu sẽ bị nhìn rõ hơn. Mặt tủ phẳng, tường trơn, sàn rộng và bàn lớn đều dễ lộ lỗi. Vì vậy, thiết kế tối giản không hề đơn giản khi thi công. Mép cạnh, khe hở, đường chỉ, mối nối và độ phẳng phải được kiểm tốt.
Với tủ, nên chú ý chất liệu cánh, độ bền bản lề, ray trượt và cách chống ẩm. Với mặt bàn, cần cân bằng giữa vẻ đẹp và khả năng chống xước. Với sofa hoặc ghế ăn, vải bọc nên dễ vệ sinh nếu nhà có trẻ nhỏ. Vật liệu quá khó chăm sẽ làm gia chủ căng thẳng, trái với tinh thần gọn nhẹ của phong cách này.
Ánh sáng trong nhà tối giản cần đủ lớp. Một đèn trần duy nhất thường làm phòng phẳng và thiếu chiều sâu. Lớp sáng nền giúp sinh hoạt. Lớp sáng điểm làm nổi bật kệ, tranh, bàn ăn hoặc mảng vật liệu. Lớp sáng chức năng phục vụ đọc sách, làm việc, nấu ăn và trang điểm.
Phòng ngủ và phòng khách có thể dùng ánh sáng ấm vừa để thư giãn. Bếp, bàn học và khu làm việc cần sáng rõ hơn. Nếu dùng đèn hắt, khe đèn phải gọn và không lộ bóng đèn. Với nội thất tối giản, một chi tiết đèn lộ vụng có thể phá cảm giác sạch của cả mảng tường.

Kệ mở phù hợp với sách, đồ trưng bày chọn lọc hoặc khu vực cần lấy nhanh. Nhưng nếu dùng quá nhiều, kệ mở làm tăng việc dọn dẹp. Với nhà tối giản, nên xác định trước kệ nào để trang trí, kệ nào để đồ dùng và kệ nào không cần thiết. Mỗi kệ nên có khoảng trống giữa các nhóm đồ.
Không nên lấp kín kệ bằng nhiều vật nhỏ. Ba đến năm món có tỷ lệ khác nhau thường đủ cho một đoạn kệ. Sách có thể xếp theo nhóm màu hoặc chiều cao. Hộp lưu trữ nên cùng tông. Đồ dùng lặt vặt nên đưa vào hộp kín. Cách này giúp kệ mở vẫn sống được trong sinh hoạt thật.


Không phải nhà nào cũng nên tối giản theo cùng một mức. Căn hộ nhỏ cần ưu tiên lưu trữ và lối đi. Nhà phố thiếu sáng cần xử lý ánh sáng trước khi chọn màu. Phòng có trẻ nhỏ cần vật liệu bền và dễ vệ sinh. Phòng của người lớn tuổi cần lối đi an toàn, ít cạnh sắc và đủ ánh sáng ban đêm.
Nếu cần một phương án nội thất tối giản gọn bề mặt nhưng vẫn đủ công năng, gia chủ có thể liên hệ Casara. Đội ngũ tư vấn sẽ kiểm mặt bằng, đồ cần lưu trữ, thói quen sinh hoạt và mức đầu tư để đề xuất bố cục, vật liệu và giải pháp thi công phù hợp.
Minh Trang