Thiết kế không gian mở cần tạo cảm giác thoáng, nhưng không được xóa hết ranh giới sinh hoạt. Phòng khách, bếp, bàn ăn và lối đi có thể liên thông với nhau, nhưng mỗi vùng vẫn cần chức năng rõ. Nếu mọi thứ hòa vào một mặt bằng lớn, căn nhà dễ rộng về thị giác nhưng rối khi sử dụng.
Không gian mở thường được chọn cho căn hộ, nhà phố và biệt thự hiện đại vì giúp ánh sáng đi sâu hơn. Gia đình cũng dễ kết nối khi nấu ăn, tiếp khách hoặc sinh hoạt chung. Tuy nhiên, nếu thiếu kiểm soát mùi, tiếng ồn, lưu trữ và riêng tư, sự thoáng đãng sẽ nhanh biến thành bất tiện.
Cách làm đúng là chia vùng bằng bố cục, ánh sáng, vật liệu và đồ nội thất. Không nhất thiết phải xây tường. Một tấm thảm, một đảo bếp, một hệ tủ thấp, hướng sofa hoặc thay đổi trần cũng đủ tạo ranh giới mềm. Khi các vùng được tổ chức rõ, không gian mở vừa thoáng vừa dễ sống.
Ranh giới mềm là phần quan trọng nhất khi thiết kế không gian mở. Nó giúp người dùng nhận biết đâu là vùng tiếp khách, đâu là vùng ăn uống, đâu là bếp và đâu là lối đi. Nếu thiếu ranh giới, đồ nội thất dễ bị đặt rải rác và căn phòng mất trọng tâm.
Với phòng khách liên thông bếp, sofa thường đóng vai trò phân vùng. Lưng sofa có thể hướng về bàn ăn hoặc bếp để tạo ranh giới tự nhiên. Một tấm thảm dưới cụm sofa cũng giúp vùng tiếp khách rõ hơn mà không làm mất độ thoáng.
Đảo bếp hoặc bàn ăn có thể là điểm chuyển tiếp giữa bếp và phòng khách. Tuy nhiên, kích thước phải vừa. Đảo quá lớn làm lối đi hẹp. Bàn ăn quá dài khiến việc di chuyển từ bếp ra phòng khách bị vướng. Trong không gian mở, đồ phân vùng càng cần đúng tỷ lệ.

Ranh giới cũng có thể đến từ trần và ánh sáng. Đèn thả trên bàn ăn, đèn hắt ở phòng khách và đèn thao tác trong bếp tạo ra các vùng riêng. Người dùng sẽ cảm nhận được sự phân chia mà không cần vách cứng.
Không nên dùng quá nhiều vách trang trí trong một mặt bằng mở. Vách dày, lam gỗ sát nhau hoặc tủ cao đặt sai vị trí sẽ làm không gian mất ưu điểm ban đầu. Nếu cần che chắn, nên dùng vách thấp, tủ hai mặt hoặc kính trong để giữ ánh sáng.
Không gian mở thường có lợi thế về ánh sáng tự nhiên. Khi bỏ bớt tường, ánh sáng có thể đi từ cửa sổ, ban công hoặc giếng trời vào nhiều vùng hơn. Nhưng ánh sáng nhiều không đồng nghĩa với ánh sáng tốt.
Cần kiểm hướng nắng và điểm phản chiếu. Nếu tivi đối diện cửa sổ, người dùng dễ bị chói. Nếu bàn ăn nằm dưới vùng nắng gắt, bữa ăn buổi trưa sẽ khó chịu. Nếu bếp thiếu sáng thao tác, khu nấu vẫn bất tiện dù phòng khách rất sáng.
Rèm, kính, đèn và màu tường phải phối hợp. Rèm hai lớp giúp điều tiết sáng. Kính trong giúp giữ độ mở. Đèn trần cho sáng nền, đèn thả tạo điểm nhấn, đèn dưới tủ bếp hỗ trợ thao tác. Mỗi lớp ánh sáng phục vụ một nhu cầu khác nhau.

Nhiệt độ màu cũng cần thống nhất. Nếu phòng khách dùng ánh sáng ấm, bếp lại dùng ánh sáng quá trắng, mặt bằng sẽ bị chia gắt. Nên chọn dải màu gần nhau, sau đó tăng độ sáng ở vùng thao tác. Cách này giữ cảm giác liền mạch mà vẫn tiện dùng.
Với nhà phố, không gian mở thường nằm ở tầng trệt nên cần thêm thông gió. Giếng trời, cửa sau, cửa lùa hoặc quạt hút cần được tính cùng ánh sáng. Không gian sáng nhưng bí mùi sẽ không dễ sống lâu dài.
Nhược điểm lớn của không gian mở là mùi và tiếng ồn lan nhanh. Khi bếp mở ra phòng khách, mùi nấu ăn có thể bám vào rèm, sofa và thảm. Vì vậy, hút mùi không phải chi tiết phụ. Nó cần đủ công suất, đúng vị trí và có đường thoát hợp lý.
Vật liệu gần bếp nên dễ lau. Bề mặt tủ, mặt đá, sàn và vách sau bếp cần chịu được dầu mỡ. Nếu dùng vật liệu quá nhám hoặc quá nhiều khe, việc vệ sinh sẽ mệt hơn. Không gian mở càng cần bề mặt gọn vì bếp luôn nằm trong tầm nhìn.
Tiếng ồn cũng cần tính. Máy hút mùi, máy rửa bát, tủ lạnh, tivi và tiếng trò chuyện có thể chồng lên nhau. Nếu gia đình thường xem tivi khi có người nấu ăn, nên chọn thiết bị êm hơn và bố trí sofa đủ xa khu bếp.

Riêng tư trong không gian mở không có nghĩa là đóng kín. Nó là khả năng tạo khoảng lùi khi cần. Ghế đọc sách có thể nằm ở góc yên hơn. Bàn làm việc nhỏ có thể quay lưng khỏi khu bếp. Khu thờ, nếu có, cần vị trí trang nghiêm hơn, tránh hòa vào đường đi chính.
Nếu nhà có nhiều thế hệ, cần cân nhắc kỹ. Người lớn tuổi có thể cần góc yên tĩnh. Trẻ nhỏ cần vùng chơi dễ quan sát. Người làm việc tại nhà cần tránh tiếng ồn bếp và tivi. Thiết kế không gian mở phải đi theo nếp sống này, không chỉ theo ảnh mẫu.
Không gian mở cần sự liên tục về vật liệu và màu sắc. Sàn, tường, trần, tủ bếp, sofa và bàn ăn nên nói cùng một ngôn ngữ. Nếu mỗi vùng dùng một phong cách mạnh, mặt bằng sẽ bị chia nhỏ và mất độ sang.
Tuy nhiên, đồng bộ không có nghĩa là mọi thứ cùng một màu. Có thể dùng một bảng màu nền và thêm điểm nhấn theo từng vùng. Phòng khách có thể nhấn bằng sofa hoặc tranh. Bàn ăn nhấn bằng đèn thả. Bếp nhấn bằng mặt đá hoặc tay nắm.
Vật liệu cần được chuyển tiếp mềm. Nếu phòng khách dùng gỗ ấm, bếp có thể dùng gỗ cùng tông và mặt đá sáng. Nếu phòng khách dùng màu ghi, bàn ăn có thể dùng ghế vải hoặc da gần tông. Sự liên kết này giúp không gian mở liền mạch hơn.
Đồ nội thất quá lớn sẽ phá vỡ tỷ lệ. Sofa đồ sộ, bàn ăn quá dài, đảo bếp quá sâu hoặc tủ trang trí quá cao đều làm mặt bằng nặng. Trước khi chốt, cần kiểm bằng mặt bằng 2D và khoảng đi thực tế.
Không gian mở chỉ đẹp khi gọn. Vì các vùng nhìn thấy nhau, đồ bừa ở bếp sẽ ảnh hưởng phòng khách. Đồ chơi ở phòng khách cũng có thể làm bàn ăn mất sạch sẽ. Vì vậy, lưu trữ kín là điều bắt buộc.
Tủ bếp nên có khoang cho thiết bị, gia vị, nồi lớn và đồ ít dùng. Phòng khách nên có ngăn kín cho điều khiển, dây sạc, giấy tờ và đồ nhỏ. Bàn ăn có thể gần một tủ phụ để cất khăn, ly hoặc đồ dùng phục vụ.
Kệ mở chỉ nên dùng có kiểm soát. Một vài khoang kệ cho sách, decor hoặc ly đẹp là đủ. Nếu mở quá nhiều, bụi và đồ lặt vặt sẽ làm không gian rối. Với mặt bằng mở, tủ cánh phẳng thường bền mắt hơn tủ nhiều hốc.

Dây điện và thiết bị cũng cần được giấu từ đầu. Tivi, loa, router, ổ cắm đảo bếp, đèn thả và thiết bị bếp phải có tuyến kỹ thuật rõ. Nếu dây lộ, không gian mở sẽ mất sự chỉn chu vì mọi thứ đều nằm trong tầm nhìn.
Nên để lại một số khoảng trống thật sự. Không phải góc nào cũng cần tủ hoặc đồ decor. Khoảng trống giúp mắt nghỉ, giúp lối đi rõ và giúp nhà dễ thay đổi khi nhu cầu tăng lên.
Thiết kế không gian mở cần hồ sơ chi tiết hơn vì nhiều khu chức năng nằm chung một mặt bằng. Bản vẽ phải thể hiện vùng khách, vùng ăn, vùng bếp, lối đi, đèn, ổ điện, vật liệu sàn, trần và tủ.
Với bếp mở, cần ghi rõ hút mùi, đường thoát, vị trí ổ điện và vật liệu dễ lau. Với phòng khách, cần ghi kích thước sofa, kệ tivi, vị trí dây chờ và khoảng cách xem tivi. Với bàn ăn, cần kiểm lối kéo ghế và khoảng đi quanh bàn.
Khi nghiệm thu, không nên chỉ nhìn tổng thể. Cần đi thử từng tuyến, bật từng lớp đèn, nấu thử nếu có thể, kéo ghế ăn, mở tủ, xem tivi vào ban ngày và kiểm mùi sau khi bật bếp. Các thao tác này cho biết không gian mở có thật sự tiện hay không.
Thiết kế không gian mở tốt là thiết kế giữ được sự kết nối mà vẫn có trật tự. Nhà cần thoáng, nhưng vẫn phải có vùng riêng. Nhà cần đẹp, nhưng vẫn phải dễ vệ sinh và dễ sống. Khi ranh giới mềm, ánh sáng, lưu trữ và kỹ thuật được xử lý đúng, không gian mở sẽ bền hơn nhiều so với một mặt bằng chỉ đẹp trên phối cảnh.
Gia chủ có thể trao đổi với Casara khi cần tư vấn thiết kế không gian mở theo hiện trạng, thói quen sinh hoạt và ngân sách cụ thể. Một bản vẽ rõ từ đầu sẽ giúp hạn chế phát sinh khi thi công, nhất là ở phần bếp, ánh sáng và hệ tủ lưu trữ.
Sàn trong không gian mở nên giữ sự liền mạch, nhưng vẫn có thể tạo vùng bằng thảm hoặc thay đổi hướng lát. Nếu dùng quá nhiều loại sàn, mặt bằng sẽ bị vụn. Nếu dùng một loại sàn duy nhất, cần có đồ nội thất và ánh sáng giúp người dùng nhận ra từng vùng.
Trần cũng có vai trò dẫn hướng. Một mảng trần phẳng cho phòng khách, một dải đèn cho bàn ăn và một cụm đèn thao tác ở bếp có thể phân vùng rất rõ. Không nên làm trần quá nhiều cấp nếu chiều cao nhà thấp, vì không gian mở sẽ mất cảm giác thoáng.
Lối đi chính cần được giữ sạch. Người dùng phải đi từ cửa vào bếp, từ bếp ra bàn ăn và từ phòng khách ra ban công mà không phải vòng tránh đồ. Khi lối đi rõ, không gian mở sẽ vận hành tự nhiên hơn.
Trước khi chốt phương án, nên thử các kịch bản thường ngày. Một người nấu ăn, một người xem tivi, trẻ nhỏ chơi ở phòng khách hoặc khách ngồi bàn ăn. Những kịch bản này giúp phát hiện xung đột về tiếng ồn, ánh sáng và đường đi.
Nếu nhà thường có khách, cần tính chỗ ngồi linh hoạt. Nếu gia đình ăn tại bàn mỗi ngày, bàn ăn phải đủ sáng và không bị kẹt giữa lối đi. Nếu làm việc tại nhà, cần một góc yên hơn thay vì đặt bàn ngay sát tivi hoặc bếp.
Mộc Tâm